03 câu chuyện về sự linh ứng Địa Tạng Vương Bồ Tát hay nhất 2023.

linh ung dia tang vuong bo tat 13

03 câu chuyện về sự linh ứng Địa Tạng Vương Bồ Tát hay nhất 2023.

linh ung dia tang vuong bo tat 1

1/ Chuyện cúng dường Bồ Tát Địa Tạng Vương và phụ thân quy y Địa Tạng Bồ Tát.

Tôi có nhân duyên biết Bồ-tát Địa Tạng đã hai năm, nhưng chính thức biết cúng dường Bồ- tát, chỉ mới có hơn nửa năm trở lại. Vốn cha mẹ tôi theo đa thần giáo, không phân biệt đâu là Phật, đâu là thần, từ sau khi tôi phát tâm cúng dường Đại sĩ, phụ thân gặp những cảnh mộng không thể nghĩ bàn, nay xin lược ghi những cảnh mộng đó, hầu tăng thêm tín tâm cho những thiện hữu tri thức hữu duyên.

Thứ nhất, tôi được sinh ra và lớn lên trong gia đình rất nghèo. Gia đình 10 người, chỉ dựa vào sức lao động của một mình tôi, cuộc sống khốn khó thế nào, không nói chắc ai cũng biết. Thân phụ tuổi cao sức yếu, không làm gì được, suốt ngày ngồi buồn rầu lo lắng. Đêm nọ, ông nằm mộng thấy thần thức mình bay qua mấy ngọn núi cao, đang bay như thế, bỗng phát hiện phía trước có một vị trưởng giả mặc đồ xưa, đưa tay kéo thân phụ lại, bảo không được đi về phía trước nữa, đồng thời dùng lời nhẹ nhàng an ủi:

– Gia đình con, sau này sẽ có con cái lo lắng, không nên buồn rầu nữa.

Nói xong đọc một bài kệ, ý nghĩa bài kệ nói sau này nhất định gia đình tôi sẽ khá giả lên, ngoài ra bài kệ còn nói thân phụ tôi sống được 80 tuổi. Đáng tiếc khi giật mình tỉnh giấc ông không còn nhớ rõ.

Thứ hai, trước kia gia đình tôi thuê nhà ở đường Luyện Võ, nhà cửa rất tồi tàn, đã tồi tàn mà giá lại cao, cha mẹ tìm ngôi nhà khác. Lúc đầu tìm được một ngôi nhà ở gần Hồng Môn Tân, mỗi tháng tiền nhà hơn 300 đồng, đầy đủ tiện nghi, nhưng an ninh không tốt, phụ thân do dự không biết có nên dời chỗ ở hay không? Thấy cha ưu tư do dự, tôi thầm niệm cầu xin với Bồ-tát, xin Đại sĩ từ bi chỉ dạy. Ngay đêm ấy thân phụ nằm mộng, thấy ngôi nhà đó bị đổ ngã trong trận gió mưa dữ dội, cha hiểu ngay ý chỉ của Bồ-tát, quyết định không thuê nữa. Sau đó, nhờ một người bạn giới thiệu nên thuê được một căn nhà mới. Trước đó đã có người đến hỏi thuê với giá cao hơn, nhưng người chủ chưa đồng ý, thế mà thân phụ đến thương lượng một lúc, không ngờ ông ta liền đồng ý, cũng không cần giấy tờ phiền phức, quả thật là kì tích! Việc này nếu không nhờ thần lực không thể nghĩ bàn của Bồ-tát gia hộ, ắt sẽ không được thuận buồm xuôi gió như thế.

Thứ ba, bữa nọ tôi ngồi thưa chuyện với phụ thân, cha kể đêm qua nằm mộng thấy em của cha, tôi thưa:

  • Thưa cha! Rất có thể tổ tiên về báo mộng, có thể hiện tại họ còn đọa lạc chưa được ra, nên về báo mộng xin chúng ta siêu độ, vậy cha hãy viết hết tên của tổ tiên ra, con sẽ tụng kinh siêu độ cho họ.

Đêm đó, phụ thân mộng thấy mình đến một nơi, người dân ở đó cách ăn mặc, khuôn mặt không giống người thường, bỗng có người chạy đến nói với phụ thân:

  • Xin ông hãy viết tên họ của tổ tiên đưa cho tôi.

Cha liền viết hết tên họ tổ tiên đưa cho người ấy, người ấy cầm tờ giấy đi liền. Lại có một người đứng bên cạnh nói với cha:

  • Vị vừa nãy bảo ông viết tên họ tổ tiên, là nhân vật không thể nghĩ bàn, vị ấy sẽ giúp đỡ tổ tiên ông rất nhiều.

Sau đó có một người khác đưa cha lên thuyền đi, không biết đi qua những đâu, đi mãi cho đến khi giật mình tỉnh giấc.

Ngày thường tôi luôn trì tụng kinh Địa Tạng Bồ-Tát Bổn Nguyện, sau mỗi thời kinh đều hồi hướng công đức cho chúng sinh trong địa ngục ở hằng hà sa thế giới khắp 10 phương, nguyện cho họ diệt trừ vô lượng tội, sớm siêu sinh về Tịnh độ. Tâm tinh thành chí thiết, đều được cảm ứng với lòng đại bi của Bồ-tát.

Ngày 12.02, phụ thân đang nghỉ trưa, bỗng  ngửi thấy mùi hương chiên đàn thơm ngát trong gian thờ Bồ- tát, thấy kì lạ, ông ngồi dậy, nhìn lên bàn thờ thấy nhang không còn, song trong phòng tràn đầy mùi hương lạ, mùi thơm vi diệu tinh khiết, không giống như mùi thơm ở nhân gian, rốt cuộc mùi hương này từ đâu đến? Phụ thân không rõ. Sau đó, ông kể lại chuyện này với tôi, biết chắc Đại sĩ thị hiện đến, đáng hận nghiệp chướng của mình quá nặng, không thể tận mắt chiêm ngưỡng thánh dung của Bồ-tát, bỏ lỡ cơ hội, thật đáng tiếc!

Qua lần cảm ứng này, phụ thân bắt đầu kiền thành tín ngưỡng Bồ-tát, cũng nhờ đó mà phân biệt rõ ràng Phật, Bồ-tát và thần, có được nhận thức chính xác.

Cuối cùng, kì vọng chư vị liên hữu đang thực hành pháp môn Tịnh Độ, xem xong chuyện này, từ đây về sau phát tâm cúng dường Địa Tạng đại sĩ, oai thần nguyện lực của Ngài không thể nghĩ bàn, nếu cúng dường Ngài, đời này sẽ được an lạc thù thắng vi diệu, đồng thời chuyển hóa nghiệp xấu ác đã gây tạo, có thể sẽ không bị hoạnh tử26. Người tu Tịnh Độ sợ nhất lúc lâm chung, quả báo khổ ở đời trước xuất hiện đến, nhưng người tu hành cúng dường Bồ-tát Địa Tạng, sẽ không gặp báo ứng bệnh tật hoạnh tử, vả lại lúc lâm chung còn được nhờ trợ duyên gia bị của Đại sĩ, vãng sinh Cực lạc. Thấy cúng dường Bồ-tát có nhiều lợi ích như thế, tôi thành tâm khuyên chư vị thiện hữu tri thức, ngoài chuyên tâm trì niệm thánh hiệu Phật, nên dành thời gian tụng thêm kinh Địa Tạng Bồ-Tát Bổn Nguyện.

Theo Hà Khải Phồn – Chùa Hoằng Pháp.

linh ung dia tang vuong bo tat 9

XEM THÊM NHỮNG MẪU TƯỢNG PHẬT ĐỊA TẠNG VƯƠNG BỒ TÁT ĐẸP NHẤT.

2/ Tụng kinh Địa Tạng Vương Bồ Tát khỏi bệnh:

Có một thời gian, người ta gọi tôi là tiên vui vẻ, ở trường học mọi người gọi tôi là “giáo viên bình thản”. Bởi ở trong bất kì hoàn cảnh nào tôi cũng đủ khả năng vui cười, nói năng. Cuộc sống vui vẻ không lo không buồn, giống như chú chim bay giữa bầu trời bao la, làm gì có ưu sầu khổ não? Song càng về già, cuộc sống cho tôi kinh nghiệm quí giá, đó là “thế gian này vui ít khổ nhiều”. Nếu không có khổ, vì sao lại lăn lộn dưới đất khóc lóc thảm thiết? Đây là trạng thái dễ thấy nhất của khổ. Đức Phật dạy: “Nghiệp chiêu cảm là nhân, kết thành quả khổ của con người”. Trước kia tôi có nghe lão pháp sư Đoan Kim giảng: “Con người, giống như một mảnh vải trắng tinh, bị một vết mực đen làm dơ bẩn, bây giờ phải làm sao đây, chỉ còn cách từ từ tẩy giặt nó đi, như vậy mới sạch được. Do đó, cần phải thường xuyên trì niệm thánh hiệu Phật. Đức Phật thương xót hết thảy chúng sinh, chuyển hóa tâm tính tội ác của con người dần trở nên tốt lành, thanh tịnh, như thế mới có khả năng lìa xa khổ não”.

Vào khoảng giữa tháng 08 năm ngoái, con tôi dẫn bạn của mình là bác sĩ Lí về thăm, nhân dịp đó tôi hỏi cậu ta:

  • Không hiểu sao cổ của bác đôi lúc có cảm giác như không thể hít thở được, có khi ngay cả một chút nước cũng uống không trôi, ấy là lí do tại làm sao cháu có thể giúp bác được không?

Bác sĩ Lí kiểm tra tỉ mỉ, rồi nói:

  • Ở đây không có dụng cụ khám, tốt nhất bác đến bệnh viện xét nghiệm.

Tôi theo lời bác sĩ Lí, lập tức đến bệnh viện Sùng Hoa, nhờ vị bác sĩ kì cựu Dương Mai khám. Một lúc lâu, ông bảo:

  • Các bộ phận đều hết sức bình thường, còn cái cổ phải chụp X-Quang mới có thể khẳng định được.

Tôi chụp xong X-Quang đem đến cho bác sĩ Dương xem, ông rất đỗi kinh ngạc:

  • Ôi! Sao lại thế, giữa khí quản và thực quản mọc ra một mụt gì đó không rõ.

Ba vị bác sĩ chuyên khoa nghiên cứu kĩ lưỡng, cuối cùng họ quyết định không phẫu thuật không được. Tôi vừa nghe nói đến phẫu thuật, không khỏi sợ hãi! Nghĩ mình  đã  bước  sang  tuổi  60,  lại  phải  phẫu  thuật,  thật không nên, rủi có chuyện gì bất trắc thì sao. Tôi lập tức trở về nói chuyện này với các con. Cô con gái nói:

  • Bất luận thế nào cũng phải thông báo cho các chị em con biết.

Các con tôi quyết định nghe theo bác sĩ phẫu thuật. Không thể thoái thác, đành phải nghe theo sự sắp đặt của chúng. Ngày cô con gái về, nó quyết định đưa tôi vào bệnh viện ngay, các bác sĩ lại làm một số thủ tục khác. Đúng 9 giờ sáng, tôi vào phòng mổ, bắt đầu bước vào cửa chết. Chịu trách nhiệm ca phẫu thuật đó có 5 vị bác sĩ và 2 cô y tá, họ bảo tôi nằm lên cái giường lạnh, tay chân đều cứng đờ, muốn động đậy một chút cũng không được, tôi nhắm kín mắt, thầm niệm Nam mô Quán Thế Âm Bồ-tát. Đến 9 giờ 15 bác sĩ Hermosisima đến, chích một mũi thuốc mê, tôi bắt đầu đi sâu vào giấc ngủ.

Bác sĩ Hermosisima mổ xong, cẩn thận cắt khối u đó ra. Nghe nói trải qua hơn bốn giờ đồng hồ mới hoàn thành, vết mổ dài hơn 7 tấc. Dần dần tôi tỉnh lại, mở mắt thấy mình nằm trong phòng hồi sức, con cái và bạn bè thân thích đứng ngồi xung quanh. Tôi thở dài một hơi, thật cảm khái vạn phần lại trải qua một đời. Muốn mở miệng nói chuyện nhưng nói không ra lời, chỉ gật đầu cảm tạ và rơi lệ. Con gái đứng bên cạnh an ủi, bảo cố gắng tịnh dưỡng. Lúc ấy tôi mới biết yết hầu mình có một cái lỗ, dùng một cái ống nhỏ bằng kim loại  nhét  vào trong lỗ đó để giúp thở, khó chịu vô cùng. Bác sĩ nói: “Sau khi phẫu thuật có khi cảm thấy rất khó chịu, dễ nổi cáu, nhưng phải cố vượt qua”. Nhờ con cái cẩn thận, tận tâm chăm sóc, tôi ngủ một giấc đến sáng. Trong suốt thời gian nằm viện, lúc nào cũng được bác sĩ và con cái luân phiên chăm sóc.

Sáng sớm ngày 18, bác sĩ Dương đi kiểm tra bệnh nhân, đến phòng của tôi, ông nói:

  • Cuộc phẫu thuật của bác như vậy rất thuận lợi, xem như thành công lớn, nhưng cũng phải nói bác rất dũng cảm đấy, chỉ cần tịnh dưỡng ít hôm sẽ khỏe ngay thôi.

Nghe thế, tôi chẳng còn lời nào nói, vả lại có muốn nói cũng không được, chỉ mỉm cười gượng gạo. Trong thời gian nằm viện, tôi còn được sự quan tâm, thăm hỏi của pháp sư Duy Từ, tiên sinh Thẩm Thần Phụ ở Thánh Tâm trung học, bạn bè cùng thiện hữu tri thức của hội Phật giáo. Trước tấm chân tình của họ, tôi cảm động và hổ thẹn vô cùng. Cô bạn hiện ở Đài Loan gửi thư sang an ủi động viên, cô ấy mời khi nào khỏe hẳn sang Đài Loan thăm chơi một chuyến, tôi rất vui và nhận lời mời của cô. Từ lâu tôi đã có nguyện vọng lớn nhất của đời mình, đó là được đến nội viện Di-lặc tận mắt chiêm ngưỡng, đảnh lễ, cúng dường tôn dung kim thân đại sư Từ Hàng. Sau tám ngày, bác sĩ đồng ý cho tôi xuất viện về nhà tịnh dưỡng, nhưng vẫn phải đến bệnh viện chữa trị bằng điện tiếp tục theo dõi. Bác sĩ Canoy của bệnh viện này rất nhiệt tâm, khám hết sức kĩ, ông nói:

  • Tốt nhất nên đi xét nghiệm thêm một lần nữa.

Tôi đi chụp X-Quang, thử máu… Có kết quả thử nghiệm, lại tiếp tục điều trị liên tục hai mươi ngày ở bệnh viện chữa trị bằng điện, ngày nào cũng chữa trị, không được gián đoạn. Mỗi ngày đúng 8 giờ sáng con gái đưa đi chữa trị; còn nhớ, đến ngày thứ 10 thì thân thể ốm yếu, tinh thần mệt mỏi, tứ chi bải hoải, yết hầu nóng ran, chẳng uống được giọt nước, sức cùng lực kiệt, không thể duy trì được nữa, tôi nằm mê man như người chết, thân thể như cây khô giữa trời tuyết lạnh. Mọi người lo lắng vô cùng. Tôi không muốn chữa trị bằng điện nữa, nhưng hai vị bác sĩ chuyên khoa ở bệnh viện không đồng ý. Bây giờ bỏ ngang, công lao bấy lâu nay há chẳng phải đổ sông đổ biển hết sao? Họ nghiên cứu, bắt đầu chích thuốc bổ trợ sức, nhờ đó mới có thể tiếp tục chữa trị đến 20 lần. Nỗi thống khổ, đau đớn ấy không nói được bằng lời!

Ngày này qua ngày khác, “không biết đến bao giờ cái ống bằng kim loại mới được lấy ra khỏi yết hầu của mình?” Đây là câu hỏi luôn xuất hiện trong đầu tôi. Thời gian đã hơn 5 tháng, bác sĩ nói vẫn chưa lấy ra được, càng nghĩ càng buồn lo. Rốt cuộc đến bao giờ mới thoát khỏi món nợ “cổ mang ống kim loại” này? Hết sức lo lắng! Trong những ngày lo lắng sầu muộn ấy, tôi chỉ còn cách kiền thành chí thiết cầu nguyện đức Như Lai từ bi thương xót cứu độ tội chướng mình đã gây tạo.

Buổi sáng ngày 20 tháng Giêng, đang ngồi trên ghế nhắm mắt trì tụng chú Chuẩn-đề, bỗng nghe có tiếng người nói với mình:

– Xin đừng lo lắng! Nghiệp xấu ác con gây tạo vẫn chưa tiêu trừ.

Tôi kinh hoảng mở mắt. A! Bồ-tát Địa Tạng! Chốc lát, không thấy Bồ-tát đâu nữa. Tôi liền lên bàn Phật, quì chí thành sám hối với Bồ-tát, nguyện Ngài từ bi thương xót cứu độ nghiệp chướng của mình. Tôi phát tâm tụng trì 10 bộ kinh Địa Tạng Bồ-Tát Bổn Nguyện, kì cầu Bồ-tát giải trừ túc nghiệp đã gây.

Ngày 26 tháng Giêng bắt đầu tụng. Thật linh ứng, mới tụng được 5 bộ, ống kim loại giúp hô hấp được lấy ra. Lúc bác sĩ lấy cái ống ấy ra, tôi hết sức lo lắng, tâm lí lo sợ tràn ngập cả tâm, thật khó diễn tả bằng ngôn ngữ! Đến ngày 01.02, tôi đến chùa Định Tuệ, được pháp sư Duy Từ thay tôi đối trước Phật cầu nguyện hồi hướng, nhờ đó vết thương lành rất mau. Từ đó về sau, sáng nào cũng đảnh lễ Bồ-tát Địa Tạng, cảm tạ ân điển cứu khổ cứu nạn của Ngài, mỗi lần lễ lạy là mỗi lần tràn ngập niềm an vui và hạnh phúc!

Theo Hoàng Trí Đức – Chùa Hoằng Pháp.

linh ung dia tang vuong bo tat 11

XEM THÊM NHỮNG MẪU TƯỢNG PHẬT ĐỊA TẠNG VƯƠNG BỒ TÁT ĐẸP NHẤT.

3/ Sự linh ứng của Địa Tạng Bồ Tát: Chồng ngoại tình – Gương vỡ lại lành.

Cách đây khoảng 2 tháng, phát hiện chồng có những hành động khác thường, tôi âm thầm theo dõi, biết chồng ngoại tình. Nghĩ bụng, dù sao chồng mình cũng là người có danh giá, địa vị trong xã hội, mình cũng vậy; nếu chuyện này đổ vỡ ra, chẳng phải xấu hổ cả hai sao. Chưa kể đến con cái, xưa nay chúng rất tự hào về cha mẹ mình, nếu biết chuyện làm sao chúng chịu nổi. Suy đi nghĩ lại, tôi chọn hướng giải quyết hòa bình, khuyên chồng hồi tâm chuyển ý, cũng đến nói với cô gái ấy hãy buông tha cho gia đình mình. Không ngờ, chuyện không đơn giản như mình nghĩ. Từ lâu cả hai đã có âm mưu bức ép tôi phải li hôn. Vốn là một gia đình nổi tiếng hạnh phúc, sự xuất hiện của người thứ ba làm cho cả nhà náo loạn. Cô ta dùng sắc đẹp quyến rũ anh; để đạt được mục đích (tiền), cô ấy bất chấp mọi thủ đoạn, tôi đã không còn cách khống chế, kiềm giữ tâm muốn đi rong của con ngựa hoang lạc bầy.

Bữa nọ, tôi đang ở trên điện Phật, chồng kéo ngã xuống đất, bức ép phải kí vào đơn li hôn, nghĩ đến con cái, tôi không đồng ý. Hung hãn anh đè mạnh vào cổ tôi, lấy cái chết uy hiếp. Trong nguy cấp, tôi buông bỏ muôn duyên, nhất tâm xưng niệm thánh hiệu Bồ-tát Địa Tạng, giao toàn mạng của mình cho Ngài. Có lẽ do nhất tâm trì niệm thánh hiệu Bồ-tát, nên không thấy đau đớn, khó chịu. Không hiểu sao, đang bóp cổ tôi mà chồng ngã lăn ra đất thở hổn hển. Còn nhớ trước kia nghe một vị sư phụ chỉ dạy, cãi nhau sẽ nuôi lớn tâm sân giận trong ta, cho nên tôi không muốn cãi, cũng không nghĩ mình sẽ kể lại cho người khác, càng không thể dùng nước mắt để cầu xin lòng thương hại của người khác, đặc biệt là anh. Xưa nay, tôi chưa từng cầu xin hoặc khóc lóc với chồng, tôi nghĩ vợ chồng chung sống nên tôn trọng nhau, ai cũng có lòng tự trọng, đều có quyền bình đẳng, vậy thì tại sao mình phải khóc lóc van xin? “Một nữ tính mạnh mẽ mà đằm thắm. Kiên quyết mà khoan dung. Khôn ngoan mà thẳng thắn. Suy nghĩ lạc quan ngay cả lúc khó khăn! Lắng nghe nhưng biết khi nào phải quyết định, và càng chẳng để ai quyết định số phận của mình. Có khóc cũng chỉ để sau đó mỉm cười bước tới bằng cuộc sống sôi động và phong phú của mình”. Dường như có ai đang khuyên, đang nhủ, đang vỗ về… Mỗi lúc buồn, tôi lên bàn thờ Phật, thắp hương cầu xin sám hối.

Cuối tháng tôi cùng đi với mấy vị bạn đạo đến viện Địa Tạng tham gia pháp hội Địa Tạng. Vừa  vào  chính điện, nghĩ đến lòng từ bi vô hạn của Bồ-tát, bất giác nước mắt  tuôn  rơi.  Kiền  thành  sám  hối  nghiệp  chướng  sâu nặng của mình, tôi bỗng thấy Bồ-tát Địa Tạng mỉm cười. Tưởng mình hoa mắt, tôi định thần nhìn kĩ một lần nữa, quả thật Ngài đang mỉm cười với mình! Thanh tịnh, an lạc vô cùng! Cảm giác này không biết phải diễn tả như thế nào mới đúng.

Hai giờ chiều ngày hôm đó, đại chúng lên đại điện cử hành pháp hội trang nghiêm, thanh tịnh. Trì tụng kinh Địa Tạng Bồ-Tát Bổn Nguyện đến đoạn: “Nghiệp lực rất lớn, có thể sánh với núi Tu-di, có thể sâu rộng như biển cả, có sức mạnh ngăn cản đường lên bậc thánh. Do đó, hàng chúng sinh chớ coi thường việc ác nhỏ cho là không tội, sau khi chết đều phải chịu quả báo đó, một mảy lông cũng không sai chạy, sót mất. Chí thân như cha với con, mỗi người đi mỗi đường, giả sử có gặp nhau, cũng chẳng bằng lòng chịu khổ thay nhau…” Tụng tới đây, tôi thể hội sâu sắc nhân quả thật không sai chạy, không ai có thể thay thế cho ai. Quả báo của đời trước, nên can đảmchịu không nên trốn tránh, bởi trốn được lúc này chưa chắc trốn được lúc khác. Điều cần nhất, không được tạo thêm nghiệp xấu ác mới, kết thêm duyên xấu. Nếu quả không còn nghiệp duyên với chúng sinh, ngưỡng mong Bồ-tát từ bi chỉ dạy sau này mẹ con tôi phải sinh sống nơi nào. “Ngộ” được, tâm dần an tịnh, thanh thản, không chút vướng mắc.

Ngày diễn ra pháp hội Địa Tạng đó, chồng và cô gái ấy dẫn nhau đi vũ trường ăn chơi, đến khuya mới mò về, còn cố tình kể lại chuyện ăn chơi để chọc tức, tôi không để ý, vẫn an nhiên ôm con nằm ngủ. Liên tiếp bốn ngày như thế, bỗng dưng sau khi đi chơi trở về, anh ấy khóc lóc xin tha thứ. Thấy cũng lạ, không biết đang bày trò gì đây, tôi bảo chồng nếu thật sự muốn làm mới, hãy đến sám hối, thề nguyện với Bồ-tát Địa Tạng. Sau này anh ấy kể lại, lúc đang ở vũ trường vui chơi, nhảy nhót, bỗng có một người rất cao to đến trước mặt anh rồi biến mất, nhưng phảng phất nghe người ấy khuyên: “Mau về nhà đi, không nên tiếp tục qua lại với người phụ nữ này, trở về xin lỗi vợ con, không nên phá hủy tổ ấm hạnh phúc của mình”. Đồng thời, cô gái ấy cũng nằm mộng thấy có người cao to đến đe dọa: “Phá hại gia đình người, làm cho vợ chồng con cái phải li tán, quả báo ấy không sao gánh vác nổi, không nên cứ mãi mê muội không tỉnh ngộ…” Hai người họ nghĩ lại, sợ hãi vô cùng, tự động chia tay.

Sở dĩ sóng gió của gia đình tôi qua được, trở lại bình yên, có thể nói hoàn toàn nhờ năng lực oai thần từ bi không thể nghĩ bàn của Bồ-tát Địa Tạng. Chồng tôi thấy mình có lỗi, ra sức bồi đắp lỗi lầm xưa, bắt đầu nghiên cứu kinh điển nhà Phật, dần thể hội nghĩa  lí thâm sâu trong đó. Nhờ Bồ-tát Địa Tạng, tôi mới xây dựng được gia đình Phật hóa, mọi người trong gia đình đều biết quay về nương tựa Ba ngôi báu, biết ăn chay, niệm Phật, làm công đức…

Theo Tuệ Từ – Chùa Hoằng Pháp

linh ung dia tang vuong bo tat 14

XEM THÊM NHỮNG MẪU TƯỢNG PHẬT ĐỊA TẠNG VƯƠNG BỒ TÁT ĐẸP NHẤT.

Trả lời